CÂU CHUYỆN THƯƠNG HIỆU

 

Vườn Hồng Lễ Vân: Hành Trình 3 Đời Giữ Lửa Nghề Hồng Treo Gió Đà Lạt


Ký ức từ những gốc hồng cổ thụ

Giữa những ngày cuối thu, khi sương giăng kín những triền đồi Lâm Viên, cũng là lúc sắc cam vàng rực rỡ của mùa hồng bắt đầu rộ lối.

Với người con sinh ra và lớn lên tại Đà Lạt, cây hồng không chỉ là một loại đặc sản Đà Lạt, mà còn là mảnh ký ức, là “máu thịt” của những gia đình nông dân chân chất.

Tại Vườn hồng Lễ Vân, câu chuyện ấy đã viết tiếp được hơn 41 năm, qua ba thế hệ nối tiếp giữ gìn phong vị đất trời.

1. 40 năm thăng trầm trên vùng đất Lâm Viên

Ngược dòng thời gian về những ngày đầu khi vùng đất này còn hoang sơ, ông bà đã đặt những gốc hồng đầu tiên xuống lòng đất bazan.

Đến đời Ba Lễ, Mẹ Vân – những người dành cả thanh xuân để gắn bó với vườn, hành trình ấy chưa bao giờ trải đầy hoa hồng.

Đã có những năm tháng khắc nghiệt, khi giá hồng rớt thê thảm, khi thời tiết khiến mùa vụ thất bát, Ba Mẹ từng có lúc muốn gác lại đam mê để mưu sinh bằng nghề khác.

Nhưng tình yêu với gốc hồng già và sự kiên định của người làm nghề đã giữ chân họ ở lại với mảnh vườn đại ngàn.

2. Bước ngoặt từ công nghệ Nhật Bản Jica

Ánh sáng mở ra khi tổ chức Jica (Nhật Bản) mang quy trình làm hồng treo gió công nghệ Nhật đến với Đà Lạt. Đây là cuộc cách mạng giúp nâng tầm giá trị trái hồng quê mình.

Thay vì phụ thuộc vào thời tiết như cách làm hồng khô truyền thống, kỹ thuật treo gió giúp trái hồng giữ trọn độ dẻo tự nhiên, tươm mật ngọt lịm và hương thơm thanh khiết.

Sự chuyển mình này không chỉ cứu lấy những vườn hồng đang dần thưa thớt, mà còn thay đổi hoàn toàn chất lượng sống của người nông dân Đà Lạt.

3. Lễ Vân – Nơi lưu giữ giá trị truyền thống và tương lai bền vững

Từ đôi tay Ba vun đắp đất, bàn tay Mẹ tỉ mẩn chăm chút từng khâu sơ chế, mỗi trái hồng treo gió Lễ Vân ra đời là kết tinh của kinh nghiệm 41 năm và lòng tận tâm vô hạn.Chúng mình tin rằng: “Giữ lấy những giá trị truyền thống chính là cách làm cho tương lai thêm bền vững”.

Vườn hồng Lễ Vân hôm nay không chỉ là nơi sản xuất, mà còn là nơi lưu giữ một nét văn hóa rất riêng, rất tình của người Đà Lạt.